CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI TRANG WEB TRUYỀN THÔNG GIÁO XỨ THÁNH TÂM      (website đang được phát triển - eMail: GXThanhTamHN@gmail.com) Cảnh báo lừa đảo bán vé tham dự Thánh lễ với Đức Thánh Cha tại Camerun Trước thềm chuyến viếng thăm Camerun của Đức Thánh Cha XIV, từ ngày 15-18/4, Giáo hội địa phương và Tòa Sứ thần Tòa Thánh đã phát đi cảnh báo khẩn cấp về các hình thức lừa đảo trực tuyến đang lan rộng trên các ứng dụng nhắn tin để dụ dỗ tín hữu trả tiền mua vé tham dự các Thánh lễ do Đức Thánh Cha chủ sự. Đọc tất cả   Hồ sơ phong thánh cho 12 vị tử đạo Campuchia đã được gửi về Bộ Phong Thánh Giáo hội Công giáo tại Campuchia vừa hoàn tất giai đoạn điều tra cấp giáo phận về sự tử đạo của 12 tín hữu trong thời kỳ Khmer Đỏ. Trong số này có Đức cha Joseph Chhmar Salas – vị giám mục người Khmer đầu tiên, người đã chọn ở lại với đoàn chiên thay vì chạy trốn. Bản báo cáo khoảng 2.500 trang, tổng hợp lời chứng và tài liệu lịch sử, đã được hoàn tất và đệ trình lên Bộ Phong Thánh tại Vatican. Đọc tất cả   Các giám mục Nigeria nói với Đức Thánh Cha: Người dân của chúng con đang chết dần chết mòn Trong chuyến viếng thăm “ad limina” tại Roma từ ngày 1 đến 16/3/2026, các Giám mục Nigeria đã yết kiến Đức Thánh Cha Lêô XIV và trình bày với ngài về thực trạng nghiêm trọng mà người dân đang đối mặt. Các giám mục cho biết họ mang theo “tiếng kêu của dân chúng” nhằm kêu gọi sự quan tâm của Tòa Thánh, đồng thời phản bác những “tường thuật sai lệch” từ phía chính phủ Nigeria. Đọc tất cả   Quốc hội Scotland bác bỏ dự luật trợ tử gây tranh cãi Ngày 17/3/2026, Quốc hội Scotland đã chính thức bác bỏ dự luật hợp pháp hóa an tử và trợ tử và, với kết quả bỏ phiếu 69 phiếu chống, 57 phiếu thuận và 1 phiếu trắng. Quyết định này đánh dấu bước ngoặt quan trọng trong cuộc tranh luận kéo dài hơn hai năm về một trong những vấn đề đạo đức và xã hội gây tranh cãi nhất tại quốc gia này. Đọc tất cả   Nữ tu 106 tuổi vẫn phục vụ trong dòng kín và loan báo Tin Mừng qua YouTube Ngày 14/3/2026, nữ tu Anna Maria Thánh Tâm, người Ý, thuộc Dòng Nữ Tỳ Thánh Thể, đã mừng sinh nhật lần thứ 106 tại đan viện ở Seregno, gần thành phố Milano ở miền bắc nước Ý. Dù tuổi cao, sơ vẫn tiếp tục đời sống phục vụ âm thầm trong dòng kín, chăm sóc các nữ tu đau yếu và chia sẻ suy niệm Tin Mừng qua YouTube. Đọc tất cả   Cha Pasolini: “Đừng dùng những điều thuộc về Thiên Chúa để tìm kiếm sự chấp thuận và công nhận” Trong bài suy niệm Mùa Chay thứ ba dành cho Đức Thánh Cha Lêô và Giáo triều Roma vào sáng ngày 20/3/2026, cha Roberto Pasolini – giảng thuyết viên Phủ Giáo hoàng – đã nhấn mạnh rằng Tin Mừng không phải là một thông tin để truyền đạt, nhưng là một sự sống cần được trao ban và lớn lên trong đời sống mỗi người. Cha mời gọi sống đức tin cách chân thực, để chính đời sống trở thành lời chứng sống động cho Tin Mừng. Đọc tất cả   Biết Để Yêu #4: Đức Tin và Lý Trí – Đôi Cánh của Tinh Thần Giữa dòng chảy của thời đại thực chứng vốn đề cao những gì mắt thấy tai nghe, đức tin thường bị dán nhãn là mù quáng, là "kẻ đối đầu" của lý trí. Bài học hôm nay giúp chúng ta khám phá một góc nhìn hòa hợp hơn: Đức tin và lý trí vốn không hề xung đột, mà là hai thực tại luôn đan quyện vào nhau. Chúng tựa như đôi cánh giúp con người bay cao và vươn xa hơn trên hành trình tìm kiếm chân lý. Đọc tất cả   Cha Patton: Cầu nguyện và chay tịnh là “vũ khí” duy nhất cho hòa bình tại Trung Đông Giữa bối cảnh xung đột leo thang tại Trung Đông, cha Francesco Patton, dòng Phanxicô, kêu gọi hòa bình, khẳng định rằng đối với các tín hữu, “cầu nguyện và chay tịnh là những ‘vũ khí’ duy nhất được phép sử dụng”. Đọc tất cả   Đức Hồng y Parolin kêu gọi chấm dứt leo thang xung đột, đề cao con đường đối thoại và ngoại giao Trước những căng thẳng ngày càng gia tăng trên trường quốc tế, Đức Hồng y Pietro Parolin, Quốc vụ khanh Tòa Thánh, đã mạnh mẽ kêu gọi các bên liên quan chấm dứt nguy cơ leo thang xung đột và ưu tiên con đường đối thoại, ngoại giao. Đọc tất cả   ĐTC Lêô: Gia đình là nền tảng xã hội và là “Giáo hội tại gia” Nhân kỷ niệm 10 năm Tông huấn hậu Thượng Hội đồng Amoris laetitia, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã gửi sứ điệp đến toàn thể Dân Chúa, mời gọi tạ ơn Thiên Chúa và tiếp tục hành trình canh tân mục vụ gia đình trong ánh sáng Tin Mừng. Đọc tất cả  

Giáo Hội Việt Nam

Cây Piano và bản nhạc cuối cùng

19/10/2023 - 44

CÂY PIANO VÀ BẢN NHẠC CUỐI CÙNG

Jamor

WGPHN (17.10.2023) - Mỗi lần đi ngang qua cây đàn, tôi nhìn nó và thấy anh. Thi thoảng tiếng piano văng vẳng vang lên, lúc xa lúc gần, tôi lại nhớ về anh – Giuse Lê Danh Tường. Bản nhạc đời anh đã chấm dứt, nhưng cây piano vẫn ở đó, âm thanh trong trẻo và tươi sáng vẫn ngày ngày vang lên trong ngôi Nhà Chung đầy ấm áp, một thứ âm thanh tươi mới, sinh động, đầy sức sống, xuyên không và vượt thời gian.

11h25, ngày 13 tháng 10 năm 2022, anh nhắn tin cho tôi: Cái đàn Piano của mình cậu cho chuyển giúp về nhà mới để dùng nhá! Mình đề nghị là để ở Hội trường, nhưng tùy cậu xếp đặt cho tiện cũng được. Chuyển càng sớm càng tốt.

Ngay lập tức, tôi xuống phòng anh. Tôi biết, bất cứ điều gì anh muốn làm lúc này đều rất quan trọng. Rất quan trọng, vì công việc chúng tôi được vinh dự tham gia đang bước vào giai đoạn chuẩn bị cuối cùng, trước khi Công nghị Giáo phận chính thức khai mở. Nhưng với tôi, lúc này nó rất quan trọng, vì sức khỏe của anh xấu đi cách rất tệ. Anh không ăn được, cơ thể gầy rộc, lục phủ ngũ tạng đình công, bụng chướng lên, và đôi chân phù nề, các mao mạch chân lông đang vỡ dần và rỉ ra như muốn phá bục lớp da xanh xao ấy. Dịch từ chân chảy ra nhiều, phải lấy băng gạc để bưng lại. Lúc dịch chảy nhiều quá thì chúng tôi đặt nguyên cái chậu nhựa dưới chân anh, tháo bông gạc cho thoáng chân, rồi thi thoảng đổ chậu dịch đi là xong.

Ngồi trước anh, chứng kiến anh ăn cách khó khăn, đôi hàm trệu trạo nhai, rồi gồng mình nuốt từng miếng nhỏ, lòng tôi tê tái. Có hai anh trai túc trực chăm em. Người ngồi bón, cố tỏ ra mạnh mẽ và lạc quan với những lời nói bông đùa cho bầu khí đỡ nặng nề. Người còn lại đứng phía sau, thi thoảng ngoảnh mặt cố giấu đi những giọt nước mắt rơm rớm nơi khóe mắt.

Anh phá vỡ bầu không khí ấy với câu đùa, mà theo dân gian thì đó là một điềm gở: Hôm nào khỏe khỏe, mấy anh em mình về làm bữa thịt chuột, ăn cho đã đời! Đương nhiên, sẽ chẳng còn cơ hội nào cho một bữa thịt chuột như thế cả.

Ăn được vài miếng, anh nói: Chiều cậu chuyển đàn đi nhé. Như linh cảm được điều sắp xảy đến, như muốn sắp xếp lại mọi sự cho ổn thỏa, như tạm biệt dần những gì là gắn bó và thân thiết, anh lo sắp xếp mọi sự cách cẩn thận và tỉ mỉ, như tính cách con người anh trước nay vẫn thế.

Tôi đề nghị: Cha chơi một bản nhạc trước khi con chuyển em nó đi chứ nhỉ!

Đôi mắt anh lóe sáng, gạt chiếc chậu hứng dịch ra khỏi chân, tiến về phía cây đàn cách khó nhọc. Sau khi ngồi chắc chắn, cố gắng khẽ đặt những ngón tay gầy guộc lên phím đàn cho thật đúng nốt, đúng tư thế, lưng thẳng, anh lấy hết sức gõ những nốt nhạc đầu tiên của bản nhạc cuối cùng, bài Tâm tình phó thác.

“Cho con sinh ra, trong ngàn người, rồi Cha khẽ gọi con đi, dù tâm tư con không thể hiểu thấu sự gì…”

Những ngón tay trở nên linh hoạt, tâm hồn anh hòa vào ý nghĩa của bài Thánh ca, làm cho thân hình khẳng khiu ấy lắc lư theo từng giai điệu. Tâm hồn anh phiêu du, như lạc trôi khiến bàn tay bỗng chơi giai điệu của một bài hát khác có câu: “Chúa muốn nhận, cuộc sống của con…”

Có gì đó đang diễn ra trong anh như dở dang, như không cam lòng…; có gì đó rất con người, như đang cố vùng vẫy nhưng bất lực, cố thoát ra nhưng càng bị siết chặt, cố làm nốt cho xong nhưng đành đứng nhìn tất cả cuốn theo chiều gió… Có khởi sự, nhưng không có hoàn thành. Nói khác đi, công việc Thiên Chúa khởi sự nơi anh, nhưng dường như Ngài lại chuyển qua hoàn thành nơi một ai khác không phải anh. Tôi đứng đó ghi hình lại bản nhạc cuối cùng anh đang chơi, ngơ ngác hồi tưởng lại những thứ tôi và anh chia sẻ. Những thực tại không mấy tốt đẹp được phơi bày như lên án. Những viễn tượng tương lai được vẽ ra như niềm hy vọng đầy bỏng cháy đang hiển hiện ngay trước mắt, như thể chỉ cần đưa bàn tay ra là có thể sờ chạm tới. Như tìm thấy nhau, như gặp được tri kỷ, chúng tôi dành nhiều giờ huyên thuyên về những thứ như thế khi thưởng trà. Những thứ nghiêm túc như tài liệu, kế hoạch, những cuộc họp hành… Tất cả đều đang rất sống động, gấp gáp, và cũng đều đang dở dang.

Cuối phiên khúc, khi giai điệu đang dồn cao trào để đẩy lên điệp khúc… thì lời bài hát cuốn lấy anh, kéo anh đi và dù thở chẳng ra hơi, anh cũng gồng mình lên cất lời hát thều thào: “Con không bơ vơ, giữa trần gian mây mù phủ ngập hồn. Con luôn an tâm, vì biết rằng… Cha vẫn ở bên con”.

Bài hát ấy kết thúc với câu: “Con luôn an vui, vì Chúa là: chính suối nguồn yêu thương”. Hình như anh muốn dừng lại mãi ở đó, những ngón tay không muốn đặt xuống phím đàn để chạy hết những nốt sau cùng. Anh nắn nót từng nốt nhạc, thật chậm, thật ngấm, có cả khoảng lặng như muốn rớt tim, như muốn dừng lại… rồi, anh cũng chạy hết những nốt nhạc cuối cùng. Tay anh rời phím đàn, thả thõng xuống đùi, không còn chút sức lực. Bản nhạc kết thúc, và giờ thì anh đã an giấc.


*****

Công nghị Tổng Giáo phận đã khép lại. Đó là tâm huyết, cũng là việc lớn nhất, quan trọng nhất mà khi đảm nhận, anh xác định dồn chút sức lực cuối cùng vào đó vì Giáo phận, cho dù có thể vì thế mà ngã xuống. Một học trò của anh hỏi: Sức khỏe của cha không cho phép, mà sao cha vẫn nhận nhiệm vụ lớn lao tới vậy? Anh đã trả lời: Mình muốn để lại tâm huyết và thành quả của quá trình nghiên cứu trong suốt bao nhiêu năm tu học vào một công trình, để những giá trị ấy sẽ còn mãi.

Giáo phận đang thực hiện năm đầu tiên của tinh thần Công nghị: Canh tân đời sống đức tin cá nhân. Đức Tổng Giám mục cũng đã ban hành Văn kiện hậu Công nghị, như luật riêng của Tổng Giáo phận nhằm ngày lễ Đức Ma-ri-a Hồn Xác Lên Trời. Anh hãy an lòng.

Cây piano được chuyển lên hội trường, như trăng trối của anh, nhưng nó chưa bao giờ được trình diễn trên sân khấu trong một buổi nhạc đúng nghĩa nào cả. Phòng đó chủ yếu dùng cho hội họp và học tập, ngoài ra thì ít người qua lại, hay đóng cửa và tối tăm. Họa hoằn lắm mới có một vài chú ứng sinh lên tập đàn.

Tôi đã chuyển cây piano, đặt nó ở nơi nhiều người qua lại. Ở đó có nhiều âm nhạc, và ai nổi hứng đều có thể dạo chơi trên cây đàn ấy. Nơi đó có đầy ánh sáng. Nơi đó có nhiều sách vở. Nơi đó cũng có nhiều cà phê, trà và có cả rượu. Anh còn ở đây, chắc chắn chúng ta sẽ ngồi với nhau nhiều thời gian ở đó.

Mỗi lần đi ngang qua cây đàn, tôi nhìn nó và thấy anh. Thi thoảng tiếng piano văng vẳng vang lên, lúc xa lúc gần, tôi lại nhớ về anh – Giuse Lê Danh Tường. Bản nhạc đời anh đã chấm dứt, nhưng cây piano vẫn ở đó, âm thanh trong trẻo và tươi sáng vẫn ngày ngày vang lên trong ngôi Nhà Chung đầy ấm áp, một thứ âm thanh tươi mới, sinh động, đầy sức sống, xuyên không và vượt thời gian.

Trích “Nội san Nhà Chung”, Số 8 (tháng 9 năm 2023)
Nguồn: tonggiaophanhanoi.org (17.10.2023)



Nguồn: Hội Đồng Giám Mục Việt Nam - hdgmvietnam.com

× Thành công! Câu hỏi của cộng đoàn đã được gửi. Câu hỏi của quý vị sẽ được trả lời trong thời gian sớm nhất có thể. Xin cám ơn. Trân trọng.