Lời Chúa: Lc 16,19-31
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng những người biệt phái rằng: “Có một nhà
phú hộ kia vận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại
có một người hành khất tên là Ladarô, nằm bên cổng nhà ông đó, mình
đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống để ăn cho
đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. Nhưng xảy ra là người hành khất
đó chết và được các thiên thần đem lên nơi lòng Abraham. Còn nhà phú
hộ kia cũng chết và được đem chôn. Trong hoả ngục, phải chịu cực hình,
nhà phú hộ ngước mắt lên thì thấy đàng xa có Abraham và Ladarô trong
lòng Ngài, liền cất tiếng kêu la rằng: “Lạy cha Abraham, xin thương xót
tôi và sai Ladarô nhúng đầu ngón tay vào nước để làm mát lưỡi tôi, vì tôi
phải quằn quại trong ngọn lửa này.” Abraham nói lại: “Hỡi con, suốt đời
con, con được toàn sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ. Vậy bây
giờ Ladarô được an ủi ở chốn này,còn con thì chịu khốn khổ. Vả chăng,
giữa các ngươi và chúng tôi đây đã có sẵn một vực thẳm, khiến những
kẻ muốn tự đây qua đó, không thể qua được, cũng như không thể từ bên
đó qua đây được.”
Suy Niệm
Giữa người giàu và người nghèo có một hố ngăn cách, không phải do
tiền bạc mà do tấm lòng. Khoảng cách giữa nhà phú hộ ở trong nhà và
người ăn xin ở cửa nhà là khoảng cách không xa. Nhưng sự ích kỷ làm
cho khoảng cách ấy xa vời vợi và trở thành hỏa ngục. Nhiều khi ngay
trong gia đình cũng có thể có một “vực thẳm” lớn đến nỗi, “những kẻ
muốn tự đây qua đó, không thể qua được, cũng như không thể từ bên
đó qua đây được.” Trong gia đình tôi có khoảng cách đó không? Cái gì
đang tạo nên khoảng cách đó? Tính ích kỷ? Sự kiêu căng? Chúng ta phải
làm gì để xoá bỏ hố ngăn cách đó?
Cầu Nguyện
Lạy Chúa, hằng ngày luôn có người đau khổ ngay bên cạnh và trong gia đình, mà chúng con không để tâm đến. Xin giúp chúng con biết quan tâm đến nỗi đau khổ của người khác ngay bên cạnh, trong gia đình, và trong giáo xứ của chúng
con.
Nguồn: Giáo phận Xuân Lộc - giaophanxuanloc.net